Ba mươi tháng tư - một ngày với nhiều tên gọi:
- "Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước" !
- "Ngày quốc hận" !
- "Sài Gòn sụp đổ ! (Fall of Saigon)"
- "Ngày có hàng triệu người vui, hàng triệu người buồn" !
...
Nó chỉ là một dấu mốc trên trục thời gian. Cảm nhận ra sao, gọi tên thế nào là tùy thuộc cảm xúc của từng người. Nhìn nhận chính xác nhất, có lẽ phải dựa vào phán xét của lịch sử. Lịch sử thì không thể sản xuất, không thể chế tạo được mà cần phải có thời gian. 34 năm qua, thời gian đủ dài để nhận rõ bản chất của một biến cố, nhưng chưa đủ lâu để nó được nhìn qua lăng kính sử biên.
Dịch chuyển thời gian về quá khứ đúng 1000 năm, những năm đầu thế kỷ XI (trước 1009) là thời kỳ cai trị của Ngọa triều Hoàng đế - một ông vua khét tiếng tàn ác và dâm loạn. Vào thời điểm đó, có sử gia nào dám ghi lại những thú tiêu khiển tàn độc như róc mía trên đầu nhà sư, dìm người xuống nước để nhử thuồng luồng, bắt tù nhân leo lên cây cao rồi cho người đốn hạ...? Lời nói gió bay cũng thể bị bêu đầu, há ai dám ghi chép tường minh? Nên nhớ thời ấy phương tiện viết lách, lưu trữ còn rất thô sơ so với ngày nay. Vậy mà công tội của ông vua ấy sau này đâu có thoát khỏi quan tòa lịch sử.
So với thời đại số của truyền thông media và liên lạc internet như hiện nay, lịch sử sẽ phản ánh chính xác hơn nhiều, đầy đủ âm thanh và hình ảnh rõ nét.
Không có đôi cánh vượt thời gian để bay về tương lai xem lịch sử phán xét thế nào, thôi đành tự mô phỏng theo ngu ý của mình vậy...
Tháng 4/1975, nền Đệ nhị cộng hòa ở miền Nam sụp đổ, tiền đồn của khối Cộng sản ở Đông dương mở rộng trên toàn cõi Việt Nam. Đất nước thống nhất, vĩ tuyến 17 độ bắc đã không còn chia cắt dân chúng hai miền. Cha gặp con, vợ tìm chồng, anh em đoàn tụ... Nhưng niềm vui sum họp chỉ được phân nửa. Hàng triệu người Việt khác phải chịu cảnh ly tán, đau thương suốt mười năm sau đó.

Nguyên do là người cộng sản đã không biết cách chiến thắng. Họ làm được chuyện đưa xe tăng vào ủi sập cổng dinh Độc lập, nhưng không giữ được danh tiếng cho Hòn ngọc Viễn đông. Bài ca chiến thắng chưa hàn gắn được vết thương chiến tranh, nhiều vết thương khác lại nhức nhối lòng người:
- Nỗi đau của những người vợ oằn mình nuôi con vì chồng ở tù cải tạo. Nỗi bất công của những thanh niên mới vào đời mất đi cơ hội học hành vì ba mẹ chúng là "ngụy quân, ngụy quyền".
- Nỗi khổ của những người bỗng dưng mất sạch cơ ngơi, tài sản qua bao đời làm lụng tích góp chỉ vì bị gán danh "tư sản"
- Nỗi nhục của những người bên kia vĩ tuyến khi nhận ra mình bị lừa dối suốt mấy chục năm qua.
- Nỗi túng quẫn cùng cực của toàn dân Việt suốt mười năm cấm chợ ngăn sông, tiến hành công cuộc đi lên CNXH.

Trong suốt một thập kỷ, làn sóng vượt biên lớn nhất trong lịch sử 4000 năm của dân tộc đã diễn ra. Người Việt tỵ nạn ở khắp nơi trên thế giới, là những chứng nhân hùng hồn và chân thực phản ánh chính sách cai trị hà khắc của cộng sản: Tự do được đánh đổi bằng mạng sống! Chưa có con số chính xác, nhưng người ta ước lượng số người mất tích, vùi thây trên biển phải biểu diễn bằng 7 chữ số!
Phần lớn số người còn lại chấp nhận "sống chung với lũ" để sinh tồn. Chưa bao giờ đời sống tinh thần dân tộc trở nên thụ động, vô cảm như giai đoạn này. Trước tháng 12/2007, có bao nhiêu người Việt trong nước biết được sự thật về quần đảo Hoàng Sa, ngoài cụm từ vô vị là một huyện đảo thuộc Đà nẵng? Thử hỏi tâm trạng của một người Việt Nam khi cầm lá phiếu trên tay, thực hiện cái gọi là quyền công dân của mình vào mỗi dịp bầu cử - Có bao nhiêu trong số họ dám nói thực lòng mình?
- Giá như (lịch sử luôn có những cái "nếu" và "giá như" éo le như vậy) người cộng sản biết vận dụng tinh thần nhân đạo của cha ông ngày xưa đã từng chu cấp lương thảo cho quân xâm lăng về nước; thì sẽ không có thảm trạng người Việt chết mòn trong trại tù "cải tạo" của chính người Việt khi đã hết chiến tranh.
- Giá như người cộng sản đã từng nghe qua bài diễn văn Gettysburg của Abraham Lincoln 112 năm trước đó; thì lòng dân Việt đâu có ly tán suốt mấy chục năm sau.
- Giá như người cộng sản thấy trước được tiền đồ của Liên-xô và khối Đông Âu 15 năm sau đó; thì sẽ chẳng có chuyện cấm chợ ngăn sông, toàn dân đói khổ hòng dắt nhau đến xã hội đại đồng.
- Giá như người cộng sản chịu khó hình dung lịch sử sẽ viết gì về họ sau vài chục năm nữa; thì sẽ không có chuyện bịt miệng tiếng nói đối lập, trấn áp người biểu tình đòi chủ quyền biển đảo, duy trì chính thể độc tài, theo đuổi chủ thuyết đã chết ngay trên chính quê hương sản sinh ra nó!
Việt Nam chưa dám sánh vai với cường quốc năm châu, nhưng chắc chắn không thua kém ai trong vùng Đông Nam Á, một khi chính thể độc tài đảng trị được thay thế bởi nhà nước dân chủ thực sự, theo đúng nghĩa CỦA DÂN, DO DÂN và VÌ DÂN.
.
◄◄ Home