Tôi đi làm chính trị !

Vài tuần trước, một người bạn gửi cho tôi msg sau khi đọc các bài viết trên blog này:
- Bộ ông muốn làm chính trị hả? Không được đâu! Làm chính trị phải thủ đoạn ghê lắm, ruột để ngoài da như ông sao làm được...

Có lẽ đây cũng là ý kiến của nhiều người khác dành cho tôi, hay cho bất kỳ blogger tự do nào muốn dùng Internet để bày tỏ quan điểm của mình.

Hôm nay, 9/12/2008, tròn một năm tôi tham gia cuộc biểu tình trước LSQ Trung quốc để phản đối nghị quyết Tam sa.


9/12/2007: Biểu tình ôn hòa trước LSQ Trung Quốc ở 39 NTMK, Q.1
(Người viết bài này đứng ở vị trí mũi tên chỉ xuống)

Tạm xem đây là dấu ấn để bắt đầu cái gọi là "làm chính trị" của mình, tôi muốn kỷ niệm sự kiện này bằng một bài phân tích sơ lược xung quanh từ: CHÍNH TRỊ.

Chính trị là gì?

Vào quãng năm 2000-2001, tôi có nhận được một email gởi theo dạng truyền đơn tố cáo những mặt tiêu cực của chính quyền như tham nhũng, hối lộ, bóp nghẹt tự do, chà đạp nhân quyền... Tôi đọc lướt qua (lúc đó font Unicode chưa phổ biến nên cách bỏ dấu tiếng Việt trong các email rất ẹ) rồi tặc lưỡi:
- Thôi, chuyện chính trị mấy ông cứ làm; tôi chỉ quan tâm đến khoa học-công nghệ, văn học-nghệ thuật và computer games... là quá đủ rồi!

Có lẽ, sự chán ngán các môn học liên quan đến chính trị (như CNCSKH, Triết học Mác-Lê, LS Đảng...) trong suốt 17 năm trên ghế nhà trường đã làm tôi có ác cảm và nhìn nhận phiến diện về từ chính trị vào lúc ấy.

Thật ra, chính trị đâu có gì là ghê gớm, đâu có gì là xấu xa!

* Từ hơn 2000 năm trước, Aristotle đã nhận định rằng: Con người, theo bản năng tự nhiên đã mang tính chính trị(1).

* Triết gia nổi tiếng của phương Đông là Khổng Tử (sống vào khoảng 551-471 trước CN) thì tin tưởng rằng: Chính trị phải gắn với luân thường đạo lý và đạo đức cá nhân. Căn bản trong học thuyết của ông là "Người quân tử (người cầm quyền) nên tự mình theo giới luật, nên cai trị người dân bằng chính tấm gương của mình, đối xử với họ bằng tình thương và sự quan tâm"(2).

* Về mặt từ ngữ, chính trị là từ ghép của Chính: Chính trực, ngay thẳng - và Trị: Cai trị, cầm quyền. Như vậy, chính trị được hiểu là cai trị một cách ngay thẳng.

* Còn theo định nghĩa một cách hàn lâm thì: Chính trị là tất cả mọi hoạt động, vấn đề gắn với quan hệ giai cấp, dân tộc, quốc gia và các nhóm xã hội xoay quanh tâm điểm là vấn đề giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước.

Thế thì làm chính trị có gì sai trái, có gì là phải lẩn tránh?
Tuy nhiên, những gì tôi cũng như các blogger khác đã và đang làm chưa thể gọi là làm chính trị. Đó mới chỉ là thể hiện thái độ chính trị mà thôi!

Có phải ai lên tiếng đòi Tự do, Dân chủ, Nhân quyền đều trở thành chính trị gia?

Chính vì có sự nhầm lẫn giữa hai khái niệm làm chính trị và thể hiện thái độ chính trị nên chúng tôi thường bị đặt trước một câu hỏi hơi thiếu tế nhị rằng:
- Các anh có biết gì về quản lý nhà nước không, có làm lãnh đạo được không mà dám chỉ trích phê bình này nọ?

Đây là câu hỏi thuộc dạng lý sự cùn và hơi thiếu i-ốt!
Chỉ cần một cậu bé 14-15 tuổi cũng có thể chứng minh được: "Chúng cháu yêu thích đội MU và tụi cháu không biết đá banh tẹo nào cả. Nhưng hôm nay, tất cả chúng cháu đều có thể la ó:
- C. Ronaldo đá dở quá, phong độ kém quá! Cho thay ra đi! Thay ra đi!".
Hoặc một anh bình luận viên thể thao chẳng hạn, đưa còi bảo anh ta điều khiển một trận bóng đá thì anh ta botay.com! Nhưng anh ta có thể viết hàng trang báo phê bình quyết định sai lầm của một trọng tài nào đó. Và có thể, ngay chính vị trọng tài kia khi xem cũng thừa nhận rằng anh bình luận viên viết đúng, mà không cần phải hỏi một câu xuẩn ngốc rằng:
- Anh có phải là trọng tài không? Có bao giờ cầm còi chưa?...

Như vậy, mục tiêu của hành động la ó đòi thay C. Ronaldo là gì?
- Là muốn đội MU giành chiến thắng, chứ không phải họ la ó để được vào đá vị trí của C. Ronaldo!
Mục tiêu của anh bình luận viên viết bài phê bình là chỉ trích sai lầm của trọng tài để nâng cao chất lượng của giải đấu, chứ không phải để được vào bắt thay ông trọng tài kia!

Mong rằng từ nay các nhà chính trị bảo thủ đừng bao giờ đặt cho chúng tôi câu hỏi khiếm nhã như trên nữa!

Chính trị và tự do có liên quan gì với nhau?

Vào thế kỷ XIX, John Stuart Mill là người đầu tiên đề ra khái niệm tự do trong chính trị. Ông ta đã thấy được rằng dân chủ sẽ là sự phát triển chính trị chủ chốt trong thời kỳ này. Ông đã cổ vũ cho việc đề cao các quyền cá nhân và chống lại ảnh hưởng của nhà nước và sự cầm quyền độc đoán. Ông ta cho rằng tự do là quyền quan trọng nhất của loài người.

Hiện nay, chúng ta vẫn thường phê phán và mỉa mai câu nói: "Tự do trong khuôn khổ cho phép" của chính quyền. Thực ra, câu này không có gì sai cả, nếu không muốn nói là rất chính xác.
Tự do không phải muốn làm gì thì làm. Tự do phải ở trong khuôn khổ cho phép. Hoàn toàn chính xác!
Vấn đề nằm ở chỗ "khuôn khổ cho phép". Với các thể chế dân chủ thật sự, người dân được quyền lựa chọn người đại diện cho mình để bầu vào các vị trí trong bộ máy quyền lực. Nhờ thế, khi một điều luật được ban hành, ít nhất nó cũng đáp ứng quyền lợi của số đông, và như thế "khuôn khổ cho phép" ở đây hầu như được mọi người chấp nhận. Dĩ nhiên, không bao giờ có chuyện được chấp nhận 100%. Tỷ lệ này trên lý thuyết chạy từ 0% (độc tài tuyệt đối) cho đến 100% (dân chủ tuyệt đối). Muốn đo lường tỷ lệ này cũng có nhiều phương pháp; như dựa trên các số liệu thống kê, hay phổ biến nhất là tiến hành một cuộc trưng cầu dân ý.

Rất nhiều người hiện nay còn hiểu sai khái niệm Tự do! Chính tai tôi đã nghe một người nói rằng:
- Ở Mỹ cũng đâu có tự do gì đâu! Có nhiều đoạn đường mình muốn chạy chậm nó cũng không cho, phải trên 60-70 miles/h gì đó mới được!
Cái này dành cho vị nào sống ở Mỹ giải thích giùm, tôi chỉ biết lơ mơ về các line-road và luật giao thông bên đó, nên xin kiếu!

Vấn đề chính vẫn là "khuôn khổ cho phép". Chính quyền được đánh giá cao khi cái khuôn khổ này mang lại lợi ích và quyền lợi cho số đông dân chúng. Thực ra, khuôn khổ này không có gì là khó xác định. Một người với kiến thức ở trình độ văn hóa phổ thông là có thể tự xác định được theo một vài ví dụ trắc nghiệm sau đây:

1. Có được tự do diện áo quần màu mè xanh đỏ tím vàng... ở nơi công cộng không? (Có / Không)
2. Có được tự do hút thuốc lá nơi công cộng không? (Có / Không)

Dễ quá phải không quý vị? Tôi tin chắc có đến 99% trả lời đúng bài trắc nghiệm này:
1. Có
2. Không

Ở câu số 2, trước đây thì đáp áp đúng là Có. Nhưng sau khi tổ chức Y tế Thế giới công bố các công trình nghiên cứu cho thấy trong khói thuốc lá có đến hàng trăm chất độc và thực nghiệm chứng tỏ người hít phải khói thuốc sẽ bị thương tổn về đường hô hấp, bị các bệnh về tim mạch... thì câu trả lời lại là Không. Nếu quốc gia nào chưa thông qua cam kết cấm hút thuốc lá nơi công cộng, rõ ràng "khuôn khổ cho phép" ở đây đã đụng chạm đến lợi ích của số đông dân chúng.

Câu trắc nghiệm sau đây khó hơn một chút:
Người dân Việt Nam có được quyền bàn luận về vấn đề chủ quyền quốc gia, biên giới, hải đảo nơi công cộng không? (Có / Không)

Năm ngoái, tôi có nói chuyện với một số em sinh viên về vấn đề Tam sa. Họ lắc đầu:
- Thôi cho em xin, lạng quạng là bị cấm thi đuổi học đó anh ơi!
Tôi thật sự thất vọng về lớp trẻ ngày nay (ngoại trừ một số được tiếp cận thông tin tự do, dám nói lên chính kiến). Đành rằng đó quyền tự do của mỗi người, các em có quyền nói hoặc không nói về vấn đề này. Nhưng khi hỏi lý do vì sao thì họ lại nói:
- Chuyện đó để nhà nước lo, hơi đâu mình nói chi cho mệt!
Rõ ràng, ý chí của họ không thể sánh với Trần Quốc Toản hàng trăm năm trước. Và tầm nhìn lại quá hạn hẹp: Năm nay, chúng tuyên bố sáp nhập Tam sa. Rồi năm sau chúng tiến hành khai thác tài nguyên của ta (và thực tế đã diễn ra: CNOOC đầu tư 30 tỷ USD khai thác dầu ở Biển Đông). Rồi năm sau chúng lấn thêm một bước nữa... Cho đến một khi nào đó, ai là người buộc phải cầm súng để bảo vệ chủ quyền quốc gia?

Câu trắc nghiệm này tưởng cũng không cần đưa ra đáp án, vì khi được nêu lên, bản thân nó đã phản ánh một không khí ảm đạm trong đời sống chính trị của đất nước ở giai đoạn hiện tại.

Kết thúc bài viết sơ lược về chính trị này, xin dẫn lời của văn hào Voltaire(3) - để thấy rằng tư tưởng của chúng ta vẫn còn đi sau thế giới chừng 300 năm:
"Tôi có thể không tán thành những điều anh nói, nhưng tôi sẽ tranh đấu tới chết để bảo vệ quyền cho anh được nói ra những điều ấy".
------------------------------------------------
(1) http://www.iep.utm.edu/a/aris-pol.htm#H2
(2) http://plato.stanford.edu/entries/confucius/#ConPol
(3) Voltaire tên thật là François-Marie Arouet, sinh ngày 21/11/1694 tại Paris.
Nguyên văn tiếng Pháp của câu nói này là:
"Je désapprouve ce que vous dites, mais je défendrai à la mort votre droite de la dire".
Một câu dịch tiếng Anh: "I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it".

.
◄◄ Home

4 comments:

nguyen said...

Chào anh Hải,

Anh và gia đình vẫn khỏe chứ? Anh còn bị những người „cà chớn“ sách nhiễu nữa không? Dạo này thấy anh siêng viết bài thật – và bài nào cũng hay và có nhiều ý nghĩa. Tôi khen thật tình đó anh! Những bài này không được đưa lên DCVOnline thì uổng quá!

Tôi thích cụm từ „tự do có giới hạn“ hơn „tự do trong khuôn khổ“. Chữ „khuôn“ ở đây làm tôi liên tưởng đến trại, buồng giam không lối ra. Đương nhiên tôi không muốn làm cái việc vô bổ, lại dễ gây hiểu lầm, là chẻ chữ ra làm 4, làm 8 

Có lẽ do ảnh hưởng chung của bối cảnh lịch sử đặc thù Việt Nam hay sao mà có một thời gian khá dài tôi cũng bị dị ứng đối với từ „chính trị“. Nhìn lại thấy mình quả là quá khờ.

Theo tôi, trễ nhất là thời điểm thực dân Pháp nã những quả đại bác đầu tiên vào cảng Đà Nẵng, Việt Nam đã cho thấy là có vấn đề với chính trị. Lãnh đạo đất nước, thời đó là nhà Nguyễn, đã không sáng suốt bừng tĩnh như Minh Trị Thiên Hoàng để canh tân nước Nhật, hay khôn khéo như các vua Thái tránh được nhiều cuộc chiến tranh gây bao đổ vỡ, tang tóc cho dân chúng.

Thành thử, chính trị là phạm trù quan trọng nhất, hơn cả giáo dục, kinh tế, văn hóa. Chiến tranh nối tiếp chiến tranh, giặc đói và giặc dốt hoành hành đất nước hơn 100 năm nay vì Việt Nam không có lãnh đạo - tức chính trị gia - sáng suốt, biết đặt quyền lợi đất nước lên trên quyền lợi của cá nhân, dòng tộc hay bè phái như hiện nay. Mọi vấn nạn thê thảm của dân mình chỉ có thể chấm dứt với một thể chế thật sự do dân bầu lên bằng một cuộc bầu cử được tổ chức công bằng. Việt Nam phải có một chính quyền có đầy đủ các quyền tự do căn bản như tự do lập hội, tự do báo chí, … không phải chỉ ghi rõ ràng bằng văn bản mà phải được mọi người, từ giới cầm quyền đến dân chúng, nghiêm chỉnh thi hành. Nhà nước phải áp dụng thể chế tam quyền phân lập. Những người có đạo đức, có tâm huyết với quốc gia, dân tộc và có tài lúc đó được người dân bầu lên vào trách vụ lãnh đạo sẽ đưa Việt Nam ra khỏi đói nghèo, mà tôi tin là rất nhanh.

Trong chiều hướng đó tôi thành tâm mong mỏi những vị đang đứng đầu sóng ngọn gió ở Việt Nam như Đỗ Nam Hải, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Xuân Nghĩa, Lê Trần Luật, Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn, … và anh Hải nữa, nếu chưa thì hãy chuẩn bị bước vào phạm trù này – dù muốn hay không muốn.

Tôi rất tâm đắc với câu nói của một người bạn: „Làm việc mình thích thì có gì đáng nói? Làm việc mình tuy không thích nhưng nếu việc đó mang lại ích lợi cho nhiều người thì không thích cũng nên làm, cũng phải làm và khi làm thì làm một cách đàng hoàng, nghiêm chỉnh cho có kết quả“.

Kính anh
Nguyễn Phan

PVH said...

Cảm ơn anh, tôi và gia đình vẫn thường.

Chuyện từ ngữ cũng chỉ là một tập quán trong văn chương, theo tôi nghĩ. Tôi đồng ý với anh về chuyện "khuôn khổ" và "giới hạn" nhưng dẫu có dùng "giới hạn" hay "khuôn khổ" đi nữa thì phân tích tiếp theo của tôi ở bên dưới vẫn không thay đổi, chỉ đơn giản là làm phép Find & Replace mà thôi.

Nhận xét của anh rất chính xác. Bây giờ thì độ ưu tiên cho các bài viết trên blog này đã nhảy lên vị trí số 2 (sau cái chuyện cơm áo gạo tiền thường nhật).

Tôi đã dày công chuẩn bị cho một project Game Made-in-VN khá công phu, chỉ cần tìm đủ nhân lực là complete-OK! Nhưng trước tình hình này, ngồi làm game thì khốn nạn quá!

Đó cũng là một trong nhiều lý do để tôi đổi tên blog thành "Thời gian cho mỗi cuộc đời".

Có lẽ anh nói đúng, việc mình không thích làm nhưng đôi lúc trong 1 hoàn cảnh nhất định phải làm cho được, cho xong!

Thân mến,
PVH.

khanhduong69 said...

TÂM TÌNH CỦA MỘT NGƯỜI BẠN...
(gửi Phạm Văn Hải, Nha Trang)


Tôi đã đọc các bài viết trên trang Blog của bạn. Thực tình tôi không biết bạn đang muốn gì (!) Là một người bạn đã có thời gian cùng học tập, nên tôi muốn được chia sẻ với bạn vài điều:
Cái tên Phạm Văn Hải, người mà tôi và bạn bè luôn nể phục về sự đam mê tin học - vi tính và là một người hiền lành tốt bụng, được bạn bè, thầy cô qúy mến trước kia đâu rồi … Khi tôi đọc những bài như “Tôi tự hào mình được gọi là phản động” cho đến bài “Tôi đi làm chính trị !” của Hải, thực sự tôi cảm thấy trong nội tâm của bạn tồn tại đầy mâu thuẫn. Tôi nghĩ, bạn đang đi tìm cái vô vọng, cái mà bạn gọi là “chính trị” không có thực trong con người của bạn.
Tôi được một người bạn kể lại, gia đình, anh, chị, em Hải gần đây rất buồn phiền về bạn, bạn không quan tâm đến công chuyện làm ăn, suốt ngày ngồi trên mạng để đi tìm cái “chính trị” vô vọng và thích được trở thành người “nổi tiếng”. Tôi được biết anh, chị, em của bạn đều là giáo viên, bác sĩ, trí thức đang được xã hội nể trọng, họ cũng đang phải vật lộn với công việc trong thời buổi kinh tế khó khăn chung để có cuộc sống tốt hơn, vậy mà bạn thì lại ngược lại …
Tôi hiểu, theo bạn, bạn nói bạn là người yêu nước, có tinh thần dân tộc, thích tự do và muốn “tranh đấu” cho “tự do, dân chủ” … tôi không muốn tranh luận hay triết lý với bạn, nhưng tôi nghĩ bạn cũng nên thực tế một chút. Theo tôi, trước khi bạn muốn được tự do cá nhân, thì trước hết bạn phải tự khẳng định bản thân mình đối với xã hội cũng như trong gia đình, không nên phụ thuộc quá nhiều vào người khác và cũng đừng vì một cái gì đó chưa thật rõ ràng mà tự đánh mất mình. Vô hình dung bạn sẽ trở thành nạn nhân trong “trò chơi chính trị” của một số người cơ hội, bất mãn, tự phụ.
Theo mình, bạn nên tìm cho mình một công việc phù hợp với khả năng vi tính của bạn, không nên phụ thuộc vào gia đình và đi tìm cái vô vọng ở đâu đâu. Những người ở lứa tuổi như mình và bạn, ai cũng có những lúc gặp khó khăn, thậm chí thất bại trong công việc làm ăn cũng như trong tình cảm, điều quan trọng là phải nhìn nhận và cần phải có lý chí và quyết tâm để vượt qua, mình tin bạn sẽ sớm lấy lại được thăng bằng.

Chúc bạn thành công./.

Nha Trang, ngày 31/12/2008
Một người bạn.

FreeOrDead - http://pvhai.blogspot.com said...

Nhiệm vụ không hoàn thành rồi KD69 à!
PVH này có thừa lý trí để nhận biết đâu là BẠN đâu là THÙ:

Xem: Trả lời

Chỉ cần 2 cái click chuột là comment của KD69 biến khỏi cái thread này. Nhưng tôi không làm thế, KD69 thấy thằng này chơi đẹp hơn hệ thống truyền thông XHCN nhiều, nhể ?

-----------------------
Khuyến mãi thêm 1 cái reply nữa thôi nhé KD69... KKKK, năm mới ráng tậu thêm 1 chút liêm sĩ đi "bạn" ơi, spam kiểu này giống như phụ nữ trên mặc áo dài, dưới mặc xxx vậy đó.

Thanks 4 ur comments !!! KKK

Post a Comment

Lời nói không mất tiền mua.
Làm ơn comment theo tinh thần tôn trọng sự thật và tự trọng bản thân!